Đêm thứ Sáu tại khu ký túc xá Thổ Thành (Tucheng).
Cánh cửa mở ra, mùi mì gói và không khí ẩm ướt ùa vào. Ngọc mệt mỏi đặt ba lô xuống giường. Sau một ngày dài trên dây chuyền sản xuất, vai và lưng cô đau nhức.
Cô bước đến bên cửa sổ, tháo dây buộc tóc, để mái tóc đen dài xõa xuống vai. Bên ngoài là ánh đèn neon của thành phố xa lạ, nơi cô đang cố gắng hòa nhập nhưng vẫn cảm thấy lạc lõng.
Ngọc lấy từ
Ngọc lấy từ trong hộp sắt ra một tấm ảnh đã sờn mép. Trong ảnh là một bé trai 2 tuổi đang cười rạng rỡ - con trai của cô.
Cô đã rời xa quê hương Bắc Việt hơn một năm nay. Mọi sự vất vả, tăng ca, tiết kiệm từng đồng gửi về nhà... tất cả đều vì nụ cười này.
"Cố lên Ngọc," cô tự nhủ, áp tấm ảnh vào ngực. Ngày mai lại là một ngày mới, và cô không được phép gục ngã.
Tiếng chuông tan ca vang lên tại nhà máy Bắc Đại. Trần Minh An tháo găng tay, phủi bụi trên chiếc áo khoác xanh đậm. Lại một đêm nữa trôi qua. Anh bước ra khỏi cổng khu công nghiệp, hòa vào dòng người đang đổ về ga tàu điện ngầm Dingpu.
Ở lối vào số 4, giữa ánh đèn neon nhấp nháy, anh chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Một cô gái với mái tóc đen dài, đang đứng lặng lẽ nhìn ra cửa sổ. Dù chỉ nhìn thấy sườn mặt, nhưng nỗi buồn trong mắt cô ấy dường như xuyên thấu qua lớp kính, chạm vào trái tim anh.
"Người đồng hương?" An tự hỏi. Anh muốn bước tới chào, nhưng đôi chân ngập ngừng. Cuối cùng, anh chọn cách im lặng bước qua, mang theo hình ảnh ấy vào giấc mơ đêm nay.
Bầu trời bên ngoài trạm Dingpu bỗng đổ mưa xối xả. Những hạt mưa nặng hạt gõ vào mái vòm kính "Con Mắt Của Ánh Sáng" tạo nên những âm thanh dồn dập.
Ngọc đứng nép mình ở cửa ra số 4, đôi mắt lo lắng nhìn màn mưa trắng xóa. Cô đã quên mang theo ô, và ký túc xá thì còn một đoạn đường khá xa.
Đúng lúc đó, một chiếc ô màu xanh đậm được bật mở bên cạnh cô. Là chàng trai công nhân cô từng thấy thoáng qua.
Trần Minh An hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm quay sang cô gái đồng hương: "Em không mang dù sao? Mưa lớn lắm, để anh che cho em một đoạn."
Ngọc ngạc nhiên ngước lên. Trong tiếng mưa ồn ã, giọng nói tiếng Việt ấm áp của anh như một bản nhạc dịu êm, xua tan đi cái lạnh của buổi đêm xa xứ.
Bầu trời đêm bên ngoài trạm Dingpu bất ngờ đổ cơn mưa rào. Những hạt mưa nặng hạt gõ vào mái vòm kính "Con Mắt Của Ánh Sáng", tạo nên những âm thanh dồn dập của thành phố.
Ngọc đứng nép mình vào một góc ở cửa ra số 4, nhìn màn mưa trắng xóa với vẻ lo lắng. Cô đã quên mang theo ô khi vội vàng rời ký túc xá, và chiếc áo nỉ mỏng màu xám không đủ để giữ ấm.
Đúng lúc sự bất lực len lỏi trong lòng, một chiếc ô màu xanh đậm bất ngờ được bật mở ngay bên cạnh cô, che chắn những giọt nước lạnh giá.
Ngọc ngạc nhiên ngước lên. Là chàng trai mặc áo khoác công nhân màu xanh mà cô từng thấy thoáng qua.
Trần Minh An hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm để bắt chuyện bằng tiếng mẹ đẻ ấm áp: "Em không mang dù sao? Mưa lớn lắm, để anh che cho em một đoạn đường nhé."
Trong tiếng mưa ồn ã của xứ Đài, giọng nói tiếng Việt quen thuộc vang lên như một bản nhạc dịu êm, xua tan đi cái lạnh lẽo và cô đơn của buổi đêm xa xứ. Ánh mắt họ gặp nhau dưới tán ô, một sự kết nối thầm lặng bắt đầu nảy mầm.